Nghe vậy, khóe miệng Tiêu Thiên Kỳ giật giật, vội vàng nói: “Nhã Nhã cô nương, nàng nói gì vậy? Tuổi tác đâu phải vấn đề, tình cảm mới là khoảng cách. Lòng ngưỡng mộ của ta dành cho nàng tựa như nước sông cuồn cuộn…”
Lời còn chưa dứt, Tần Hạo đứng bên cạnh đã lạnh lùng châm chọc: “Hừ… Đồ nịnh bợ.”
“Khốn kiếp! Họ Tần kia, ta nhịn ngươi lâu lắm rồi đấy!”
“Sao? Muốn đánh nhau à? Nhào vô… Ai sợ ai chứ!”




